Xem Clip Hài Kiss Me (BB&BG, Clip Hài)

No comments :


Thông tin hài:


Xem Clip Hài Kiss Me
Diễn viên: BB&BG
Haihaytructuyen.com - Nơi xem hài hay, phim lẻ hài online nhanh nhất!
Chúc các bạn xem hài trực tuyến vui vẻ!!!

Xem Clip Hài Tâm Lý Trước Và Sau Khi Yêu (BB&BG, Clip Hài)

No comments :


Thông tin hài:


Xem Clip Hài Tâm Lý Trước Và Sau Khi Yêu
Diễn viên: BB&BG
Haihaytructuyen.com - Nơi xem hài hay, phim lẻ hài online nhanh nhất!
Chúc các bạn xem hài trực tuyến vui vẻ!!!

Rồi Sẽ Qua Hết, Phải Không Em?

No comments :
Hải nói phải, rồi cũng qua hết thôi, những sóng gió ấy, miễn là lại tìm thấy nhau lần nữa, miễn là có người ôm cô để vỡ oà tức tưởi, chỉ vậy thôi, là đủ.

***



Ngày đầu tiên của năm học mới, năm thứ tư trên giảng đường. Loan phải gắng sức lắm mới có thể di chuyển cái cơ thể mệt mỏi rã rời của mình  khỏi chiếc giường thân yêu sau chuyến tình nguyện hơn một tháng trời vừa kết thúc cách đây ít ngày. Vẫn thói quen đó, mắt nhắm mắt mở ra khỏi nhà trong tình trạng quên đủ thứ để rồi phải mất năm bảy lần vòng lại, cô mới thực sự yên tâm trèo lên con xe cà tàng lết xác đến trường.

Vào đại học đến năm thứ tư, Loan vẫn chẳng thay đổi, vẫn mái tóc mềm mỏng  lướt thướt ngang vai, vẫn quần jeans đen và sơ mi trắng, vẫn cười rạng rỡ hầu như mọi khoảnh khắc xuất hiện trước bạn bè và vẫn...cô đơn. Mỗi lần nghe bạn bè đề cập đến phi vụ tìm gấu mèo cho cô, Loan xua tay rồi gập mình cười ùng ục. Cuộc sống trong đôi mắt của cô gái sắp tròn 22 này vốn vẫn giản đơn và vui vẻ như chính tính cách cô, không ưa mộng mị hay đa sầu đa cảm. Chuyện tình cảm thì tuỳ duyên, một anh chàng cũng đơn giản như cô, thích pha trò, có thể đỡ cô về an yên sau những chuyến  đi cùng trời cuối đất, có lẽ là quá đủ với Loan. Không cần đẹp trai, không cần cưng chiều hết mực, không cần phải tinh tế đến độ có thể nhìn thấu tâm can đối phương. Đã nói rồi, Loan đơn giản lắm, cứ đi cùng cô thôi, sẽ hiểu thôi.

Loan cứ đi, mê mải với những ý nghĩ để tránh cho đôi mắt thiếu ngủ chỉ chực sụp xuống. Mới sáng sớm mà nắng rát lạ, đoạn đường tới trường hôm nay sao cũng đông lạ lùng như thế. Loan quay qua quay lại, giật mình nhận ra mình rẽ vào làn đường dành cho ô tô. Cô hốt hoảng bẻ lái nhưng cuối cùng trượt tay, cả người cả xe ngã dúi vào sát dải phân làn giữa dòng xe qua lại nườm nượp. Ôi! - Loan kêu lên thảng thốt. Đúng là cơn ác mộng với cô, không biết lần thứ bao nhiêu mình ngã xe vì tội đãng trí. Loan đau điếng, mũ bảo hiểm trượt ra khỏi mớ tóc loà xoà, Loan càng cuống quýt và lúng túng hơn. May sao có một bàn tay đỡ cô dậy, lại cẩn thận dắt nốt chiếc xe đang đổ nghiêng lại ngay ngắn, miệng liên tục hỏi: - Cô không sao chứ?

Loan chỉ biết gập người liên tục để cám ơn người đó, quên luôn cả vệt xước xát ở cánh tay đang ứa máu. Dựng xe xong, người đó quay lại phía Loan. Lúc này cô mới kịp định thần lại, một người con trai, chắc chạc tuổi cô, đẹp trai, rất đẹp trai, ánh mắt sáng ngời và thu hút. Loan ngớ người nhìn người đó, cũng giống cô, sơ mi trắng và quần jeans đen, Loan luôn bị ấn tượng đặc biệt bởi sự giản đơn của bộ trang phục này. Chàng trai đó cao hơn Loan cả cái đầu, dáng vẻ nam tính và nụ cười hơi trầm tư. Thấy Loan yên lặng mà chưa trả lời câu hỏi của mình, chàng trai đó hỏi lại cô:

- Này cô, cô có sao không?

- À...tôi không sao đâu. Cám ơn anh! - Loan giật mình nói rồi cười toe. Chàng trai đó nhìn cô lạ lẫm, chính xác là đang nhìn vệt máu loang qua lớp sơ mi mỏng manh màu trắng. Anh   nâng cánh tay Loan lên rất tự nhiên như xem xét, đoạn lên tiếng:

- Tay cô bị xây xát khá nhiều đấy! Hay là....

Loan vội vã xua tay rồi nhắc lại câu trả lời của mình:

- Tôi không sao thật mà. Cám ơn anh!

Nói đoạn Loan vội đội lại mũ bảo hiểm, dắt xe mình về đúng làn đường rồi phóng vụt đi mất, nghe trống ngực đập rộn và vành tai nóng ửng lên. Cô biết, tim mình vừa hẫng một nhịp vì cặp mắt ấy và câu gọi với theo của anh ta:

- Này, cô gì ơi...Nhớ chú ý đi đường đó. 

Đến trường, Loan không thể tập trung  vì cặp mắt thiếu ngủ chỉ chực chờ sụp xuống, lại thêm những ý nghĩ rối rắm về chàng trai đã giúp cô buổi sáng nay. Còn dư mười lăm phút nữa mới vào lớp, Loan ngủ gục lúc nào không hay, ngay cả tiếng chuông báo vào tiết cũng không thể đánh thức cô được, lại thêm đứa bạn thân thích ngồi bên cạnh cúp học, không có ai kéo cô ra khỏi giấc ngủ ngon lành nhưng...không hề bình yên.

Vào tiết một được chừng hai mươi phút, Loan tỉnh nhưng không phải  do cặp mắt đã được "bồi bổ" đủ. Tiếng lộc cộc của viên phấn gõ vào bàn học chỗ cô ngồi cộng hưởng với cái níu áo của đứa bạn ngồi đằng sau khiến cô hắt tay nó ra và nhíu mày khó chịu. Tiếng gọi của một giọng nam rất quen thuộc cất lên:

- Này em...này em kia!

Lúc này Loan mới giật mình và lồm cồm bò dậy, dụi dụi mắt rồi nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt mình. Cô nhất thời lú lẫn không thể định hình luôn người đàn ông đứng trong lớp học này ở phút thứ hai mươi của tiết 1 không ai khác chính là thầy giáo, cô chỉ thắc mắc sao chàng trai sáng nay cô gặp lại có mặt ở đây? Chàng trai đã làm rối ren "bộ óc" và "bộ lòng" vốn rất đơn giản của Loan. Những tiếng cười của đám bạn trong lớp bắt đầu rộ lên  trước bộ mặt ngơ ngác của Loan trong hoàn cảnh éo le, thầy giáo cười nhưng nét mặt vẫn nghiêm nghị :

- Em có thể ra ngoài rửa mặt.

Loan ngớ người, nhớ ra đứng trước mặt cô đây là thầy giáo, một vị thạc sĩ hoặc giáo sư quyền lực nào đó. Thầy giáo nhắc lại đề nghị của mình:

- Em có cần không?

Loan tỉnh hẳn ngủ, ấp úng cười trừ: -  Dạ...không!

Loan vốn ngày thường là sinh viên chăm chỉ, lần đầu bị rơi vào trạng thái này lại thói ngựa quen đường cũ lết cái thân hình dắt đầy mệt mỏi ngay bàn đầu để rồi ngủ quên ngon lành. Vị thầy giáo nhìn Loan, nụ cười lần này có nét thú vị không ít nhưng rồi rất nhanh, anh hướng cái nhìn bao quát tất cả và nghiêm giọng:

- Tôi nói rồi, nghiêm túc trong giờ của tôi là yêu cầu tối thiểu. Tích cực lên! Chúng ta gặp nhau không nhiều đâu.

Thì ra là thầy giáo mới, rất trẻ và đẹp trai nhưng thực đúng là oai phong ngút trời lại yêu cầu sinh viên có thái độ tích cực và nghiêm túc. Sau câu nói đầy tính "răn dạy", Hải - vị giảng viên mới của lớp Loan nở một nụ cười làm bật ra những tiếng ồ lên nho nhỏ của đám nữ sinh bên dưới, ngoại trừ Loan, tâm trí lại đang rối như tơ vò và trống ngực đánh liên thanh, vì nụ cười và ánh mắt đó.

Kết thúc buổi học, số sinh viên nữ nán lại hỏi bài tăng đột biến. Loan đã nghe thấy những lời xì xào bàn tán từ giờ ra chơi trước, rằng sao mà có người đẹp trai thế, sao mà thầy giáo cười duyên thế. Loan ngán ngẩm thương hại cho đám bạn "háo sắc" của mình. Cô uể oải, lại gục xuống bàn cho đến khi đám bạn tản ra hết vẫn không hề hay biết. Chất giọng trầm quen quen ấy lại cất tiếng hỏi cô:

- Sao em còn chưa về nữa?

Loan ngẩng lên, thấy Hải đã cặp sách chỉnh tề để chuẩn bị ra về. Cô ngơ ngẩn như mất hồn thì Hải tiến lại gần, ân cần cúi sát, giọng như thì thầm:

- Vết thương sao rồi?

Thì ra là Hải có nhận ra cô, vậy mà cô còn tưởng anh quên cô luôn rồi, vì cái thái độ tỉnh bơ trong suốt buổi học. Cô đứng phắt dậy, hơi lúng túng và lại dùng nụ cười che đậy sự lúng túng của mình:

- Tôi...à, em không sao! 

Hải chìa ra trước mặt Loan cuốn sổ nho nhỏ bọc bìa màu xanh ngọc, cô nhận ra ngay cuốn sổ mình hay dùng để ghi chép thường nhật, đủ mọi thứ, những thứ vặt vãnh, những mẩu xúc cảm rơi vãi, buồn có, vui có, ấm ức có. Chắc nó đã rơi lúc Loan bị ngã xe ban sáng. Loan chực lấy lại cuốn sổ, nói vội một tiếng cám ơn nhưng Hải đã thu tay lại:

- Cho tôi mượn tạm một hôm!

Loan ngơ ngác còn Hải quay đi giấu một nụ cười thú vị và trên suốt chặng đường về, anh ấn tượng mãi với cô sinh viên có vẻ ngoài lí lắc, nụ cười rạng ngời như ánh ban mai. Đã rất lâu, tim anh mới lại khe khẽ ngân nga những xúc cảm tươi mới đến vậy. Sự vui vẻ nơi Loan, có thể đánh thức Hải lần nữa? Anh không biết, chỉ biết đã bao lâu nay, ngăn xúc cảm nơi lồng ngực trống rỗng. Người ta sống hôm nay một phần nhờ kí ức, Hải không những nhờ mà còn lệ thuộc khủng khiếp vào nó để níu lại, khỏa lấp vết thương toang hoác nơi lồng ngực, từ ngày vợ anh đi về một chốn rất xa xôi...

Hải năm nay mới hăm bảy, cái quãng con người ta không còn quá bồng bột nhưng cũng chưa thể nguôi ngoai những xúc cảm yêu thương. Là một giảng viên năng lực lại thêm vẻ ngoài rất ổn, cư xử đĩnh đạc và chuẩn mực, Hải được nhiều cô sinh viên ngưỡng mộ, thương thầm nhớ trộm. Các cô gái tìm đến anh nhiều, vì cô đơn có, vì trục lợi cũng có. Xã hội cuồng quay khiến Hải chẳng còn tin và không rung động trước bất cứ ai, huống hồ họ nghĩ anh hoàn hảo: Tài năng có, tư cách có, tiền quyền đều có. Nếu những cô gái ấy biết anh từng có vợ và bây giờ đang sống cùng đứa con trai nhỏ, có lẽ sẽ chẳng ai còn muốn "yêu" anh như họ từng rất mực tha thiết. Hải biết chứ, sợ thêm một cuộc đời thương tổn, đã từ lâu, anh giữ thói quen khép lòng mình lại để khỏi phải yêu thương. 

Vậy mà thấy Loan, sơ mi trắng và quần jeans đen, cái trán dô bướng bỉnh, mái tóc mượt với những sợi mai loà xoà trước trán, nụ cười như nhuốm cả một vùng trời nhiều nắng, sao mà ấm áp và rạng rỡ thế, sao mà thân quen thế. Người từng bước qua trái tim anh cũng thích jeans và sơ mi trắng, cũng có nụ cười rạng ngời đựng chứa cả một trời thương, Hải thấy tim mình hẫng nhịp khi bắt gặp những yêu thương thuở nào, cái khoảnh khắc thấy Loan loay hoay nhăn nhó với cú ngã đau điếng, lúc thấy được nụ cười toe vô ưu vô lo trước câu hỏi han của mình, Hải muốn yêu lại nụ cười đó. Vẫn biết có lẽ sẽ khổ thôi nhưng tim yêu đập, đâu có ai ngăn được.

***

Tuần ngâu thứ ba trong tháng bảy âm lịch, không khí đã tạm dịu lại sau những ngày nắng oi nồng. Loan không vui như mọi khi mà trốn mình trong góc phòng, nghẹn ngào bật khóc. Cô vừa về quê lên khi hay tin sư cô chủ trì ở ngôi chùa gần chỗ ở qua đời, bà ốm mất mấy ngày, vì nghĩ qua loa nên không cho người gọi Loan về. Ai dè bà đi luôn, Loan ân hận không thể chăm sóc người đã nuôi nấng mình gần 20 năm trời trong những ngày cuối đời. Loan bị người ta bỏ lại trước cổng chùa, sư cô thương nên chăm Loan lắm. Thiếu bố mẹ nhưng Loan không bao giờ sầu muộn, cô có lí lẽ của riêng mình. Nếu thực sự thiếu Loan làm cho mẹ cô hoặc ai đó sống hạnh phúc hơn, cô chấp nhận. Huống hồ sư cô lo cho Loan rất chu đáo, không để Loan thiếu thốn thứ gì, cho Loan đi học, răn dạy Loan từ những điều nhỏ nhặt nhất. Mãi đến hết năm nhất đại học, Loan nói mình tự lập được khi đã phần nào ổn định cuộc sống trên thành phố, sư cô đồng ý không chu cấp nữa nhưng vẫn hỏi han qua điện thoại thường xuyên, lo lắng cho Loan không khác nào con ruột. Hay tin sư cô mất, Loan buồn mất mấy ngày nay dù đã từ lâu, cuộc sống không còn phụ thuộc vào sư cô nữa. Những mất mát về hồi ức là không thể nào đong đếm được. Loan mãi không thể quên những buổi chiều trên cao nguyên lồng lộng gió, sư cô dắt Loan đi dạo chơi trên những thảm hoa cải vàng đượm ươm màu nắng. Đôi chân Loan lon ton quanh những cây cải vàng, hít hà cái hương thơm ngai ngái và cười vui thích. Đó, mảng kí ức tuổi thơ đượm màu vàng hoa cải hoà cùng hương vị của nắng gió cao nguyên.

Loan đứng dậy, bật tung cánh cửa dẫn ra khu ban công nhiều hoa cỏ, hít một hơi thật dài, cô cố nặn ra  nụ cười méo mó, chỉ thấy mắt mình sưng húp và nặng trịch. Trời ngớt mưa được một lát, Loan lại đứng ở cái vị trí quen thuộc ở ban công, ngắm đường phố người xe qua lại. Bất chợt bắt gặp Hải  đứng  ở ban công tầng hai quán cafe đối diện khu trọ của mình, tim cô bắt đầu run đến lạ, Loan rụt vào toan giấu mình sau lớp mành che nhưng Hải kịp thấy cô, anh vẫy tay và cười chào rất hiền, Loan bẽn lẽn cười lại. Hải cất giọng không quá to nhưng đủ để Loan nghe thấy khi khoảng cách giữa hai cái ban công khá gần nhau:

- Em ở đây sao?

- Là nhà trọ.

- Sang đây nói chuyện một lát, được không?

Loan khe khẽ gật đầu, quay vào trong chỉnh lại mái tóc hơi rối của mình rồi ra khỏi. Cuộc gặp mặt diễn ra trong không khí rất tự nhiên như giữa hai người quen thân hợp hiểu từ lâu. Loan nhận ra Hải chuyện trò khá thú vị, hài  hước nhưng không kém  thâm trầm. Từ ngày Hải vào dạy lớp mình, mà không, chính xác là sau màn đụng mặt buổi sáng ấy, Loan nhận ra mình hay nghĩ đến anh với những ý nghĩ vu vơ nhất. Cuốn sổ nhỏ bọc bìa màu xanh ngọc cứ chìm dần trong quên lãng, Loan không còn bận tâm đến nó, nghĩ rằng Hải cũng vậy nhưng không hay anh vẫn hay giở cuốn sổ đó ra, ve vuốt rồi vẽ trên môi một nụ cười bừng sáng tưởng như rất lâu rồi, nụ cười chẳng còn vương trên khoé môi kia.

- Em có chuyện gì đó không vui? - Hải hỏi khi nhìn vào cặp mắt sưng húp của Loan. Cô khe khẽ gật đầu, bắt đầu kể với một niềm say sưa trìu mến. Người con gái này thật lạ - Hải nghĩ thầm, dường như cô ấy luôn đối xử với tất cả bằng một niềm say sưa như thế. 

- Mất mát hồi ức là không thể đong đếm phải không? - Loan quay nhìn Hải mà như hỏi chính mình. Hải hơi ngạc nhiên vì câu hỏi chất chứa nhiều suy tư từ một cô gái có vẻ ngoài lí lắc, nó đã chạm đến đáy sâu trái tim anh, mắt Hải hơi cụp xuống:

- Phải, là không thể đong đếm. Nhưng... - Hải bất giác tiến sát Loan,   bị bất ngờ, Loan lùi lại một bước, suýt chút nữa trượt chân ngã vì nền ẩm ướt nhưng Hải kịp đỡ cô, cả thân hình Loan ngả về phía Hải, môi khẽ chạm môi, Loan sửng sốt còn Hải vẫn giữ chặt bờ eo, xoáy sâu cái nhìn vào tận đáy mắt cô: - Em nói xem, liệu hiện tại có thể bù đắp những thứ đã qua đi?

Vì quá ngại ngùng với nụ hôn bất ngờ, vành tai Loan đỏ rực và trống ngực đánh liên hồi, những xúc cảm đầu tiên của thanh xuân phơi phới làm Loan choáng váng như kẻ say men tình , cô không còn nghe thấy câu hỏi của Hải., vội đẩy anh ra và trốn khỏi bầu không khí khó xử ấy chỉ trong một tích tắc, để lại Hải chơi vơi với vòng tay ôm dang dở.

Cuộc trò chuyện vẫn tiếp diễn vào những buổi chiều sau đó, không ai còn có ý định nhắc nhở đến nụ hôn bất ngờ hôm ấy, cả Loan và Hải, cả những cảm xúc run lên khe khẽ trong lồng ngực cả hai khi chạm môi mắt. Hải không thể bảo mình đừng nghĩ về Loan, về cặp mắt tròn và nụ cười rạng rỡ. Đến quán cafe đó là tiện đường ghé, không ngờ lại phải quay lại nhiều lần đến vậy, không phải vì những tách cafe được pha chế đặc biệt, không phải vì không gian quá hợp lòng người, vì Loan. Hải đến và đứng ở vị trí lần đầu anh đã đứng, luôn luôn ngóng ngả cánh cửa dẫn ra ban công đối diện bật mở để nói cùng Loan dăm ba câu chuyện, để nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Loan, để gần cô thêm chút nữa. Cô ngây ngô hay cố tình không nhận ra sự góp mặt rất hữu ý của Hải bên lề cuộc sống của mình? Hải không hiểu nổi, chỉ hiểu tiếng yêu phập phồng đợi chờ nơi lồng ngực và nỗi lo sợ cũng dần dần xâm chiếm, chắc gì Loan chấp nhận anh, một con người nhiều góc cạnh, biểu hiện mỗi lúc mỗi khác trong công việc, trong cuộc sống. Cô gái đơn giàn mọi mặt như Loan nên hạnh phúc vẹn tròn, dù chì là giản đơn, nó hợp với cô hơn. Những gì Loan ghi trong cuốn sổ màu xanh ngọc, Hải vẫn hay lục lại, không có ý định trả lại cô cuốn sổ đó, cô không đòi hay đã quên mất thật? Hải biết nếu yêu anh của hiện tại, có lẽ Loan sẽ không còn giữ màu mắt trong veo ấy, cô sẽ khổ đau. Nhưng chuyện đó, Hải không quyết được, Loan cũng không quyết được, tim bảo sao thì là như vậy thôi!

Cả buổi chiều Loan ngong ngóng ra phía ban công đối diện, Hải không đến. Hà Nội vào đông thực sự, những cơn gió buốt làm làn da khô đi, Loan biết thoa lên da mình thứ tinh dầu hương lavender  ẩm mượt, phớt một chút son hồng vào bờ bôi hơi cong lên trước mỗi buổi hẹn ...qua ban công, nom đáng yêu như chú mèo con, đâu có người con gái đáng yêu nào không ý thức được cô ấy đáng yêu theo nhiều cách. Loan dù chẳng phải cành vàng lá ngọc, trái lại tự chủ và mạnh mẽ nhưng lúc nào cũng phơi phới tin yêu và căng tràn đầy ứ thanh xuân nhiệt huyết.

Loan không dám chắc với mình những quan tâm nơi Hải có thể gọi thành tên hay chỉ là vô tình lướt qua. Hải vẫn thế, cách nói chuyện bình bình, phong thái trầm tĩnh với chất giọng không đổi khác, ánh mắt nhìn Loan khi ơ hờ, khi quyết liệt. Khi nồng nhiệt kề bên, khi lạnh lùng xa cách. Như gần tuần nay, Hải không đến quán cafe và đứng nơi ban công đối diện càng làm Loan nghi ngại và...nhung nhớ. Những giờ lên lớp, Hải đối xử không khác với Loan, thi thoảng đậu ánh mắt nơi cô một lát rồi lại quay ra, tiếp tục với những kiến thức cần truyền đạt. Hải quả không hổ là một chuyên gia truyền thông uy tín, những bài giảng đều gai góc vị đời, không dàn trải lí thuyết dài dòng. Loan cũng làm rất tốt trong việc tỏ ra là một sinh viên có tố chất và vô cùng chăm chỉ với những bài tập được giao, cô luôn hoàn thành xuất sắc. Loan đã đi làm thực tập sinh chuyên ngành từ năm nhất đại học, nhờ năng lực tốt nên đã được ưu ái trả lương và hứa nhận làm việc chính thức sau khi tốt nghiệp. Đó có lẽ chẳng phải may mắn, Loan đã nỗ lực nhiều, rất nhiều để có được. 

Loan đã ốm mất mấy hôm nay, người sốt cao và ho nặng. Những lúc này, cô mới cảm nhận được mình cô độc đến mức độ nào. Hoa - con bạn thân nhất thời đại học bình thường sẽ đến chăm sóc cô, nấu chút cháo cô thích và mua vài viên thuốc cảm sốt thông thường. Nhưng lần này cô ốm đúng đợt nó đi du lịch một tuần với bạn trai, không người chăm sóc, Loan phải tự lết cái thân hình không còn sức sống và tái nhợt giữa trời mưa lâm thâm ra   hiệu thuốc tít tận cuối phố. Nhìn cô với đôi môi tái đi, làn da nhợt nhạt và đôi mắt thâm quầng, anh dược sĩ đẹp trai rất mực dịu dàng phải thảng thốt:

- Loan, em có cần tới bệnh viện không?

Loan vẫn cười bảo rằng mình không sao nhưng  về đến nhà, cô khóc rấm rứt. Con Hoa gọi điện, cô nghe cũg không kìm được mà oà lên nức mở. Nó là người duy nhất cô có thể" giở trò" khi cần kíp. Hoa trách móc: " đã biết khổ chưa bà nội? Bảo kiếm một thằng người yêu đi không chịu, những lúc thế này có phải có osin miễn phí không!" Nói đùa dăm ba câu, Loan lại cười yếu ớt rồi mệt mỏi thiếp đi trong căn phòng nồng nàn hương lavender bao phủ.

Có tiếng gõ cửa bất ngờ lúc trời đang mưa lâm thâm, Loan hơi ngạc nhiên, rất ít người đến tìm cô ở đây, ngoại trừ Hoa, luôn thông báo trước khi nó đến. Loan ra mở cửa, ngạc nhiên nhận ra Hải với chiếc vest đen còn đọng vài hạt mưa trắng xoá khoác bên ngoài sơ mi trắng, nom anh hơi mệt mỏi và phờ phạc. Hải  từ Thái Lan trở về sau chuyến công tác ít ngày đã vội lên lớp kịp tiết dạy rồi đến đây ngay. Loan bỗng thấy như là vỡ oà nhung nhớ khi mấy ngày nay mong ngóng bóng dáng ấy nhưng không nhận được bất kì tin nhắn nào từ anh dù chỉ là trao đổi về dự án cô đang nhờ Hải hướng dẫn. Đôi mắt Loan ầng ậc nước và cổ họng nghẹn đắng. Cô ngước mắt nhìn Hải trân trân, muốn nói gì để xoá tan bầu không khí im lặng mà không nói được, những tiếng nấc bắt đầu vang lên trong lồng ngực đau tức tựa như lớp thuỷ tinh mỏng mảnh đang nguội lạnh bị dội nước sôi bất ngờ nên rạn nứt rồi vỡ toác ra những mảnh vụn vằn. Nhớ nhung đã dày vò tim đau như thế. Loan ôm chầm lấy Hải, cảm nhận hơi mưa lạnh buốt thấu tận tim, Hải thấy lòng đắng đót và lồng ngực nhói buốt, cũng dang vòng tay ghì chặt Loan để vỗ về an yên khi cô đang run lên bần bật trong vòng tay anh:

- Anh nhớ em quá, nhớ đến nỗi phải về trước dự định hai ngày để lên lớp sáng nay mà em vắng mặt.

Loan càng khóc to hơn. Con người cô là vậy, không giỏi che giấu xúc cảm của mình, cứ để tất cả hiển hiện và ào ạt. Nhớ nhung à? Thì ra không phải riêng cô. Tình yêu lúc chưa lên tiếng làm con người ta nghĩ mình đơn phương và tự dày vò đến khổ đau, quặn thắt. 

- Em...- Loan lại bị những tiếng nấc chặn lời. Hải phải lên tiếng giùm cô:

- Mình yêu nhau, có được không em?

Trời, Hải hỏi gì mà hỏi kì, như hỏi con cá rô có phải là con cá không vậy. Hỏi thế làm sao Loan biết trả lời khi cô đã yêu anh từ cái lần đầu tiên hai người đụng mặt.

Hải lên đường về nhà, những xúc cảm ngọt ngào của yêu thương chưa kịp ngân nga làm con tim say đắm, Hải đã hối hận, anh đã hơi vội vàng rồi. Sự nồng nhiệt nơi Loan đã không để Hải kịp nói ra sự thật. Mà không, anh chưa đủ dũng cảm để nói ra, anh vẫn thoáng lo sợ Loan sẽ chạy vụt đi, đi thật xa đến nỗi anh không thể bắt kịp trái tim ứ căng nhiệt thành ấy, anh thương tổn rồi, đau rồi, sức chịu đựng dĩ nhiên không thể sánh kịp cô. Nhưng bây giờ, tính sao đây? Liệu Loan phản ứng ra sao, Hải thực sự sợ cái khoảnh khắc nhìn cô cười rồi quay đi khi phát hiện ra sự thật về quá khứ của anh, về anh của hiện tại. Nụ cười ấy sẽ dày vò anh suốt đời nếu Loan không quay lại, hằn rằng cô sẽ khổ đau quá nhiều. Hải biết cô gái như Loan, biết giấu nước mắt trước người làm mình khổ đau dù ngày thường không giỏi che đi xúc cảm. Hải đã nhìn thấy một Loan rất khác, không phải một cô gái luôn luôn lí lắc, Loan thực sự cô độc, yếu đuối những khi đối diện với chính mình và với cả anh. Rồi cuối cùng Loan sẽ phải biết sự thật này, Hải biết nó hơi tàn nhẫn với cô nhưng tình cảm của anh là thật, rất thật lòng. Loan sẽ chấp nhận nếu cô đủ can đảm để bên cạnh anh, chỉ cần anh là người chủ động nói ra chứ không phải Loan là người phát hiện, mọi chuyện sẽ khác...

* * *

Loan sực tỉnh, thấy Hải đã ngồi bên cạnh tự bao giờ, lặng lẽ với điếu thuốc cháy quá nửa, một tay đặt hờ lên mái tóc cô, ve vuốt. Loan hơi ngạc nhiên khi  phát hiện ra Hải hút thuốc, hình như lòng anh không hề yên ổn nhưng nhìn Loan thức dậy, anh vẫn cười trìu mến. Loan nâng người ngang Hải, dụi dụi vào ngực anh giữa cái lạnh thấu xương của trận đại hàn tràn vào Hà Nội. Hải dập mẩu thuốc còn lại, vòng tay ôm Loan chặt cứng, cô cười rúc rích, thấy ấm lòng và những mảng hồi ức đan xen lần lượt trở về. Ngày lên Hà Nội học, sư cô dặn dò nhất định phải làm mình hạnh phúc, Loan đã cười thật nhiều như một thói quen để không chỉ có cô mà còn lan toả cho rất nhiều người nữa, những ngày dài mong thầm yêu thương gõ cửa dù luôn tỏ ra mình sống rất tốt mà không cần tình yêu, rồi ngày cô gặp Hải, thấy tim mình rụng rời vì ánh mắt anh, những buổi hẹn hò trên ban công tầng cao nhiều gió, ngày anh nói yêu cô và khoảnh khắc này đang ghì nép an yên trong vòng tay anh, Loan biết mình hạnh phúc...

- Em đang nghĩ gì thế? - Hải hỏi Loan khi thấy cô yên lặng hồi lâu.

- Em đang nghĩ mình hạnh phúc.

- Thật sao? - Hải đáp lại ánh nhìn của Loan đang ở rất gần mình, vô thức nâng cằm cô lên, đặt vào vành môi hơi cong lên một nụ hôn nồng ấm. Loan đưa hai tay ôm quàng qua vai Hải, đáp lại nụ hôn của anh nhưng Hải chợt buông lơi dứt khỏi còn đôi tay vẫn ôm ghì lấy cô, nhìn cô với ánh mắt nghiêm nghị đổi khác, Loan hơi bất an, chưa kịp hỏi thì Hải lên tiếng trước:

- Loan này...

-Sao cơ? - Loan hỏi hơi sốt ruột nhưng điện thoại của Hải đổ chuông, anh có việc cần phải đi ngay. Hải đứng dậy, rút chiếc áo khoác ở móc treo đoạn quay lại nhìn Loan,  xoa đầu cô cười trìu mến:

- anh sẽ kể cho em nghe sau!

 Loan không thấy vui vẻ như mọi bận. Có gì đó làm cô bất an sau cái nhìn của Hải. Loan lắc đầu, tự trách mình cả nghĩ rồi gọi điện cho Hoa, hẹn nhau một buổi lang thang ngách ẩm thực mới khám phá được.

* * *

Tiếng chuông báo vào tiết một quá mười lăm phút, buổi dạy của Hải nhưng vẫn chưa thấy anh xuất hiện. Từ tối qua đến sáng hôm nay, Loan không thể liên lạc với anh, cũng không thấy anh báo cho cô một tiếng. Gần trăm mạng người trong giảng đường vang lên âm thanh ồn ào như ong vỡ tổ, cười đùa láo nháo, chỉ mình Loan nép vào riêng một góc, bấm đến nát bàn phím vào số của Hải, không liên lạc được. Lớp trưởng bắt đầu lên văn phòng trường tìm người hỏi han, Hoa cũng rời những trò vui với lũ quỷ sứ đến cạnh Loan:

- Sao? Vẫn không gọi được à?

Loan khẽ lắc đầu, mắt ầng ậc nước, cô sao thế này? Cảm giác không thể nào yên tâm được. Hoa lay vai cô:

- Mày sao thế? Ngồi đây đợi tao, đừng có đi đâu đấy!

Nói rồi Hoa chạy biến đi ngay sau khi lớp trưởng thông báo nghỉ, thầy giáo không đến được, không rõ lí do. Loan  thấy mình càng bồn chồn tợn, cô gục hẳn xuống bàn, lát sau thì Hoa quay lại, giọng hớt hải:

- Mày, thầy Hải bị tai nạn, bây giờ đang ở trong viện X...

Loan hốt hoảng níu tay Hoa:

- Ai bảo mày?

- Chị Hoà, quen sơ sơ.

À, vậy là không nhầm được rồi. Chị Hoà là chị gái Hoa, cũng giảng viên trong trường này. Loan hơi lưỡng lự, Hoa giục cô:

- Nhanh, thu sách vở vào, tao chở mày đến, gần thôi!

Loan đến, phải hỏi thăm tên Hải mất một lúc lâu. Hoa dặn nếu có chuyện gì thì nhớ phải gọi nó ngay, Loan gật gật chùi vệt nước mắt rồi chạy ù vào trong. Loan sốt ruột nhìn cô y tá trực dò tên Hải, cuối cùng cũng ra:

- Bệnh nhân Trần Đức Hải, 27 tuổi, phòng hồi sức số 32.

Loan nói vội một câu cảm ơn rồi theo chỉ dẫn đến phòng bệnh của Hải, cô đã bớt lo lắng hơn một chút khi biết Hải được chuyển về phòng hồi sức nhưng bước chân vẫn rất rất vội vàng. Đây rồi, phòng 32, Loan không đủ kiên nhẫn  đợi người ra mở, cô tự tay đẩy cửa bước vào, mừng rỡ khi nhìn thấy Hải, Loan gần như chạy đến cạnh anh  rồi đột nhiên, cô oà khóc khẽ khàng. Loan không hiểu mình trở nên mít ướt như thế từ bao giờ, mỗi lần những bất an ùa đến vì sự vắng mặt của Hải, cô đều như thế. Hải nở một nụ cười trên đôi môi nhợt nhạt, lại xoa xoa vào tóc Loan thân thuộc:

- Anh không sao rồi...

-Sao không gọi cho em?

Hải cười, hướng ánh nhìn của Loan vào cái bàn nhỏ đặt cạnh đó. Chiếc điện thoại của anh nằm chỏng chơ,màn hình vỡ nát. Loan như chợt nhớ ra điều gì, cô hỏi Hải:

-Một mình anh ở đây sao?

Hải khẽ lắc đầu, đang định nói gì thì cánh cửa phòng bệnh bật mở. Một người phụ nữ trạc hơn năm mươi tuổi bước vào, nom bà rất hiền hậu và có đôi mắt giống hệt Hải, Loan có thể nhận ra ngay, là mẹ anh. Loan quay người hẳn lại, cúi chào bà. Mẹ Hải nhìn cô hiền hoà, định đáp lại nhưng bất ngờ, một thằng bé  chạy vào níu áo bà:

- Bà nội, bà nội!  Ba con đâu?

Mẹ Hải chưa kịp đáp lại và Loan cũng chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì thằng bé đó đưa cặp mắt lanh lẹ khắp phòng rồi chạy ùa đến bên cạnh Hải:

- Ba, Ba!

Loan sửng sốt quay lại nhìn Hải khi nghe thằng bé gọi anh còn ánh mắt Hải nhìn cô, điềm tĩnh như thừa nhận:

- Nghe anh nói đã!

Loan bất giác lùi lại, lắc lắc đầu, nước mắt chưa kịp khô đã rớt thêm chút nữa làm nụ cười méo xệch đi. Hải muốn đến chỗ Loan giữ cô lại và giải thích với cô nhưng vết thương ở  bụng nhói buốt làm anh khựng lại, cau mày. Loan vụt quay ra, bắt gặp ánh nhìn của mẹ Hải, bà cũng muốn nói điều gì đó, cho con trai bà nhưng cuối cùng, tất cả chỉ có sự im lặng đến nghẹt thở. Loan oà lên tức tưởi, tất cả nhoè đi trước mắt nhưng cô cố chạy thật nhanh, bàn tay quệt vội những vệt nước mắt ngắn dài, tai cũng ù đi, không thể nào nghe rõ câu nói của Hải:

- Loan, anh không lừa dối em, nghe anh giải thích đã...

* * *

Hải xuất viện về nhà, mẹ đỡ anh nằm trên chiếc giường trải ga màu trắng. Tuy không có gì nghiêm trọng nhưng vết thương chưa lành miệng vẫn làm anh đau đớn. Hải nhìn con trai anh chạy qua chạy lại lăng xăng trong phòng ngủ, lại nghĩ đến Loan giờ này không biết ra sao, ánh mắt anh hơi cụp xuống và đôi chút trầm tư. Mẹ tiện tay với ly nước cam đặt gần đấy đưa cho Hải rồi bảo:

- Con bé đó, không chịu Liên lạc với  con  sao?

Sở dĩ mẹ Hải hỏi như vậy vì từ ngày vợ anh mất, chưa bao giờ thấy Hải yêu thương ai, ít nói ít cười, sớm sớm ra khỏi nhà lầm lũi  như cái bóng. Đêm về khuya chơi cùng con một lát rồi cho nó ngủ. Vậy mà dạo gần đây, thấy Hải vui vẻ hơn dù đôi lúc vẫn trầm tĩnh đến lạ, mẹ biết anh đang dần bình thường lại cuộc sống của mình vì một người khác. Mẹ anh không hỏi cho đến một hôm anh tâm sự với mẹ rằng anh đã yêu một người khác, nhưng nỗi lo sợ hoang hoải cứ dần xâm chiếm khi cô ấy chưa hề biết về sự có mặt của Cu Bi - con trai anh. Mẹ cười hiền nhắc lại rằng trước đây vì yêu bà, cha dượng của anh cũng đã chấp nhận cả hai mẹ con dù sau này, ông bà không có con chung, ông vẫn thương yêu anh như máu mủ đấy thôi. 

"Nếu cô gái đó thực sự yêu con, không sớm thì muộn nó cũng sẽ chấp nhận được."

Nhìn ánh mắt con trai đăm đắm vào khoảng không thinh lặng, mẹ Hải ngầm hiểu Loan không phải một cô gái mà người ta có thể dễ dàng quên đi. Huống hồ chuyện tình cảm, càng dày vò đau đớn sẽ càng đậm sâu. Con trai bà đang giằng xé thì ắt hẳn tình cảm dành cho Loan cũng không dễ mà quên đi chút nào, bà hiểu chứ. Nhưng lúc này cũng chỉ biết an ủi con trai:

- Cái gì cũng cần thời gian con ạ! 

Hải cười buồn rầu gật đầu với mẹ. Mẹ anh bế cu Bi ra ngoài, dỗ ngọt:

- Nào, bé Bi ra ngoài cho Ba Hải nghỉ, cuối tuần ba Hải khỏe lại cho đi chơi nữa.

Mẹ anh bế cu Bi ra khỏi, Hải bấm gọi cho Loan, từ sáng hôm qua đến bây giờ đã gọi rất nhiều, cô không bắt máy. Hải bấm bụng viết vài dòng tin, định nhấn send rồi lại xoá đi. Anh nói gì để Loan tin anh bây giờ. Rõ ràng anh sai, không phải vì dối cô, anh trước giờ chưa từng có ý định đó nhưng sai vì đã không rõ ràng dứt khoát ngay từ đầu, thẳng thắn với Loan. Việc để cô biết được sự thật trong một tình huống bất ngờ vượt ngoài chủ định như vậy, là lỗi của Hải. Ai mà không sốc cho được. Có thể Loan sẽ quay lại như lời mẹ anh nói nhưng chẳng hiểu vì lẽ gì, Hải thấy mình sụp đổ và trống rỗng. Nhớ giọt nước mắt của Loan buổi sáng ấy, Hải không kìm được xúc cảm làm lồng ngực run lên, nhói buốt. Nhìn cô vô tư vậy, lo lắng và yêu anh đến vậy, Hải càng thấy mình thật tệ khi để Loan phải khóc. Chuỗi ngày sau có lẽ sẽ khó khăn với cô, Hải biết, với cả anh cũng thế. Khi dứt bỏ hay buộc phải rời xa những yêu thương thân thuộc, tim chới với vì mất đi điểm tựa, suy kiệt vì trống rỗng những cảm xúc trước giờ vốn là tất cả. Lúc vợ anh mất vào ngày sinh cu Bi, Hải tưởng mình chết được. Người phụ nữ của cả thanh xuân, anh đã yêu bằng một tình yêu trong trẻo, rồi gắn bó cùng nhau. Còn cái khoảnh khắc Loan chạy khỏi phòng bệnh, ánh mắt cô nhìn anh lúc đó, Hải tưởng cả thế giới  rời bỏ mình, đau đến nghẹt thở, trống rỗng đến mực sợ hãi. Hải đã yêu Loan như thế, không phải thứ tình yêu như đối với vợ anh ngày xưa, nó dằn vặt hơn, chua xót hơn và đau hơn thế rất nhiều, tình yêu của một người đàn ông từng trải với một cô gái đã vực lại trong mình những xúc cảm tươi mới, khỏa lấp những vết thương cũ kĩ và nhẹ nhàng hôn lên đó, dịu dàng, e ấp đã làm Hải như say sưa và muốn ghì chặt lấy. Vậy mà... Có lẽ thứ Loan cần nhất bây giờ là thời gian, cô cần bình tâm lại sau bất ngờ để nhận ra rằng Hải không có ý định dối cô, rằng anh đối với cô không phải là thoáng vui đùa. Hải sẽ đợi, anh nhất định không buông tay cô dễ dàng như vậy, chỉ cần Loan còn yêu anh, là đủ.

* * *

Thấm thoắt cũng đến ngày Loan tốt nghiệp. Sớm hôm đến dự lễ nhận bằng tốt nghiệp, nhiều người ngạc nhiên nhìn thần sắc Loan đổi khác sau một thời gian ngắn, trông cô tiền tụy đi hẳn. Hoa lúc nào cũng kè kè cạnh cô còn Loan, buồn rầu chẳng nói thêm lời nào khác. Từ sau buổi sáng kinh khủng đó, cũng đã hơn một tháng cô không gặp Hải. Anh nghỉ phép một thời gian, môn của anh trên lớp có người khác đảm nhận, Loan vẫn cố duy trì mọi việc bình thường song lòng chẳng thiết tha. Cô ít nói ít cười, người ta không còn thấy Loan phơi phới như quãng thời gian trước khi quen Hải.  

Hải có gọi điện cho cô, cũng có nhắn tin, email cũng có nhưng Loan không muốn trả lời, chỉ một buổi tối thấy mệt mỏi quá, nhắn cho anh một dòng cụt lủn: "Đừng để em thấy anh nữa..." Loan không biết Hải có thể cảm nhận được cô ra sao sau lớp ngôn từ không bộc lộ quá nhiều kia nhưng không còn thấy anh cố liên lạc với cô nữa. Con gái, nói vậy mà chẳng nghĩ vậy, Loan thất vọng thực sự, không phải những hờn ghen vô cớ. Thì ra người cô tin tưởng bấy lâu lại là người dối cô từ đầu chí cuối. Loan không cần biết, không quan trọng mình là người thứ mấy trong cuộc đời Hải, chỉ quan trọng hai người yêu nhau là đủ. Vậy mà Hải không thành thực, không nói cho cô biết. Rõ ràng cô đối với anh chẳng chút gì vững chắc còn cô, tin anh vô điều kiện. Nếu Hải thành thực, Loan có thể chấp nhận tất cả vì anh, yêu thương đứa trẻ đó, cô cũng mất mẹ, cũng hiểu được niềm vui trẻ thơ khi được người ta bù đắp. Lẽ nào trong mắt Hải, cô sống vị kỉ và non nớt đến vậy sao? Loan đã khóc rất nhiều, ban đầu vì sốc, vì ấm ức và bây giờ, vì Hải giấu cô. Anh cũng không đến tìm cô, không thèm giải thích một lời, không thèm ôm cô một cái thật chặt để bao nhiêu ấm ức vỡ oà ra tức tưởi. Thực lòng, cô đâu thể để Hải phía sau mà yên tâm bước tiếp. 

Kết thúc buổi lễ, Hoa cố kéo Loan vào cái Trung tâm thương mại mát lạnh hơi điều hoà giữa trời nắng rát. Hai cô sinh viên vừa tốt nghiệp dắt tay nhau vào khu vui chơi trẻ em đã nhận được không ít ánh nhìn hiếu kì, Hoa cười, Loan cũng cười, chắc phải rất lâu rồi mới thấy Loan cười như thế dù ánh mắt vẫn lộ nét mỏi mệt. Hoa đi chậm lại, hỏi Loan khe khẽ:

- Mày tính thế nào?

- Thế nào là thế nào? Hết rồi!

- Để đêm về cứ khóc đến nỗi mắt dại ra và cười không nổi à? 

-....

- Thầy Hải chắc không có ý dối mày...

- Nhưng anh ấy không động tĩnh chi - Loan cướp lời Hoa

- Tức là bỏ không đành?

- Tao không có nề chi, chuyện anh ấy có con rồi nhưng...

- Bà nội à, bà bảo người ta đừng để bà thấy người ta nữa, người ta lại trót như vậy với bà, chưa kịp nói ra sự thật thì ai dám đến nữa. Để tao hoà giải giúp, nha!

- Tao sẽ tự làm.

Mải đi không để ý, Loan và Hoa đã vòng ra gần cửa thoát hiểm vắng người nhưng bất ngờ,  một thằng bé chạy qua đâm sầm vào Loan, nó ngã lăn ra, khá đau, Loan tưởng nó khóc, toan chạy đến hỏi han thì thằng bé đã tự đứng dậy, phủi phủi tay chân rồi cúi gập người, khoanh tay nói với Loan:

- Dạ, con xin lỗi cô!

Loan hơi ngạc nhiên vì lối ứng xử của thằng bé mới chừng 3 tuổi. Khu này mát như vậy mà nhìn từ trên, tóc nó bết lại vì mồ hôi. Loan bất giác mỉm cười cũng là lúc thằng bé ngẩng lên cười với cô. Loan hơi sững lại, rõ ràng là con trai Hải, không thể lẫn đâu được đôi mắt và nụ cười đó. Nó cũng hơi chỉ tay về phía cô, cau cau mày như cố nghĩ điều gì rồi bất chợt reo vang:

- A, cô Loan, cô Loan!

Loan hơi quỳ xuống cạnh thằng bé, ngạc nhiên:

- Sao con biết?

- Ảnh cô trong cái quyển sổ ba Hải cho con ngắm hoài, hay cho con thơm vào cái ảnh đó nữa.

Loan ứa nước mắt khi nghe thằng bé nhắc tên Hải, chợt thấy anh bước ra từ phía thang máy, thằng bé ngây ngô đi theo lời dỗ dành của Hoa để quay lại khu vui chơi khi nhận được cái gật đầu của ba nó. Nom Hải gầy hơn, phờ phạc hơn, vẫn đôi mắt sáng, jeans đen và sơ mi trắng, Loan cứ thế đưa tay gạt vệt nước mắt ngắn dài và nhìn Hải trách móc. Hải đến bên, ôm cô rồi đùa:

- Thằng nhóc đóng tròn vai lắm, cả bạn em cũng vậy!

Loan cười trách móc:

- Anh hư lắm, dám mua chuộc cả bạn em...

Hải lại chặn câu nói của Loan bằng nụ hôn nồng lên bờ môi hơi cong lên như tinh nghịch lắm. Bàn tay vòng ôm siết bờ eo cô, anh thì thầm:

- Rồi cũng qua hết phải không em?

Loan thấy mình lâng lâng xúc cảm. Hải nói phải, rồi cũng qua hết thôi, những sóng gió ấy, miễn là lại tìm thấy nhau lần nữa, miễn là có người ôm cô để vỡ oà tức tưởi, chỉ vậy thôi, là đủ.

Sưu tầm

Mình Chia Tay Đi!

No comments :
"Lý do thì vô kể em à, Anh chỉ muốn chúng ta dừng lại thôi, mình chia tay đi!"

***



Cô và anh học chung lớp với nhau 4 năm ở trường đại học, anh quê ở Hà Tây, cô quê ở Thanh Hóa. Tình yêu của hai người đã trải qua rất nhiều cung bậc của cảm xúc, yêu có, ghét có, giận hờn có, hạnh phúc có, nước mắt có và niềm vui cũng có. Tính đến ngày anh vĩnh viễn rời xa cô thì tình yêu của anh và cô cũng kéo dài được 2 năm 6 tháng 13 ngày, sau vài ba lần chia tay rồi quay lại, mà mỗi lần như thế cô đều khóc rất nhiều, cô biết một điều rằng anh sinh ra không phải dành cho cô. Nhưng cô vẫn luôn hy vọng, vẫn cố gắng níu giữ trong vô vọng không muốn buông tay, vì anh chính là người cô yêu hơn chính bản thân mình.

Ngày hôm nay của một năm về trước (21/ 8/ 2012)

Cô đi lang thang trên những con đường quen thuộc ở thành phố của phủ Thiên Trường xưa, những con đường mà cô và anh đã từng đi qua, những nơi cô và anh đã từng đến, điểm cuối cùng là xóm trọ gần sân vận động Thiên Trường nơi cô và anh từng trọ học ngày xưa. Cô chủ ở đó rất quý cô và anh, cô ấy và mọi người nơi đó đều mong cô và anh có thể sống hạnh phúc bên nhau, vì hơn ai hết họ là những người chứng kiến tình yêu dù có nhiều sóng gió nhưng rất hạnh phúc của hai người.

Ngày đầu tiên cô chuyển vào xóm trọ đó ở, mọi người chỉ biết cô là bạn của anh, và những tháng tiếp theo cũng thế, anh làm việc anh, cô làm việc cô, thi thoảng cười đùa trò chuyện vui vẻ với nhau như những người bạn. Một vài người tinh ý trong xóm đã nói với nhau "Không biết cô và anh có phải là người yêu của nhau không nhỉ?", lúc đó chị Trang (chị cả của xóm) và cô Nga (cô chủ nhà) đã khẳng định một câu "Không phải, điều tra rồi, hai đứa chỉ là bạn thôi". Cô và anh yêu nhau như thế đấy, không muốn bị người khác dòm ngó hay bàn tán, đến những người ở bên cạnh cũng không biết cô và anh là một đôi. Không phải vì tình yêu của cô và anh không đủ mà là cả hai người đều biết khống chế cảm xúc của mình, không bao giờ để biểu hiện ở chốn đông người, cô biết anh yêu cô và anh biết cô cũng yêu anh, như vậy là đủ.

Khi mọi người hiểu hơn về cô và anh, thì họ cũng biết được tình yêu của hai người sâu đậm như thế nào. Cô luôn nhường nhịn anh, nấu những món ăn anh thích ăn nhất mà không hề nghĩ đến sở thích của bản thân mình. Quần áo, giầy dép của anh cũng đều tự tay cô mua cho anh, từ ngày cô ở gần anh, anh chưa bao giờ phải đích thân đi chọn quần áo cho mình, nhưng có một điều lạ là tất cả những thứ cô mua cho anh đều vừa với size và hợp với sở thích của anh, kể cả chiếc quần cô tự tay chọn vải và đem ra hiệu may cho anh mà không cần đến số đo. Cô yêu anh nhẹ nhàng như vậy đấy, tình yêu của cô đến một người khô khan như chú Ba (chú chủ nhà) cũng phải thốt lên "Thằng Đ.T đúng là sướng hơn vua, có một người yêu như thế mà không biết trân trọng thì...", hay chị Trang đã có lúc nói với cô " Đ.T nó có phúc mới yêu được em, không biết lúc rời xa em thì nó sẽ như thế nào nhỉ?". Thế mà anh vẫn rời xa cô đấy thôi!

Chiều ngày 21/ 8/ 2012, cô ở xóm trọ cũ và gọi điện cho anh, anh có nói với cô 5h chiều là anh đến Nam Định. Cô như con chim nhỏ luôn cười nói, luôn miệng nói chuyện với cô Nga về anh, về những tháng cô và anh xa nhau sau khi ra trường, có những chuyện gì xảy ra trong thời gian đó, và trong ánh mắt cô luôn phảng phất một nét buồn. Gần 5h chiều cô đi chợ mua những món ăn anh thích ăn nhất về nấu cơm cho anh như: Ruột non sào dưa, Thịt bò sào xả ớt, thịt gà nấu gừng... Cô luôn tay, luôn chân vì sợ anh xuống đến nơi lại chưa có cơm ăn. Thế nhưng cô đợi mãi, đến hơn 7h tối, cô gọi cho anh thì anh bảo:

- Em ăn cơm trước đi, anh chưa xuống đến nơi, chút nữa xuống đến nơi anh qua chỗ mấy đứa con trai rồi đi ăn cơm luôn, có gì thì anh qua sau.

Cô không khóc nhưng nước mắt lại rơi. Mọi người trong xóm trọ buồn thay cho cô và thầm trách anh. Hoài (đứa em cùng xóm) trách:

- Anh chả ra làm sao cả, đúng là quá đáng, không ăn thì nói sớm đi để còn biết đường.

Cô mỉm cười và nói:

- Em đừng trách anh, anh có lý do của riêng anh mà.

Tối hôm đó cô gặp anh ở quán nước cổng trường nhưng hai người đã không nói gì với nhau.

Những ngày tiếp theo chờ lấy bằng tốt nghiệp:

Anh và cô lại vui vẻ bên nhau, nói rất nhiều chuyện, cùng đi dưới trời mưa, cùng đón sinh nhật 23 tuổi của anh mặc dù hơi muộn. Cô biết anh thay đổi, nhưng cô tin anh vẫn còn yêu cô. Và cô lại dành những ngày ngắn ngủi bên nhau đó để chăm sóc cho anh.

Anh nói với cô Nga, công việc của anh bây giờ chưa đâu vào đâu cả, anh sợ không chăm sóc được cho cô, cô sẽ khổ. Trong khi đó nếu cô về quê công việc của cô có thể sẽ ổn đinh, không phải vất vả khi ở bên anh.

Cô đã từng nói với anh: Cô sẽ đợi anh, đợi đến khi nào công việc của anh ổn định để hai đứa có thể được ở bên nhau. Dù cho cô có về quê làm thì cô cũng tìm cách xin ra Hà Nội làm để được gần anh, 3 năm hay 5 năm thì cô vẫn sẽ luôn cố gắng, chỉ cần được ở bên anh.

Anh thấy cô cương quyết như vậy, chỉ có thể nói với cô:

- Đợi anh 5 năm thôi em nhé, nếu sau 5 năm đó anh không thể đem lại hạnh phúc cho em thì em hãy đi tìm hạnh phúc của mình.

Khi đó cô 22 tuổi!

********

Công việc của cô ở quê không suôn sẻ như dự định, cô quyết định không chờ đợi nữa mà quyết tâm ra Hà Nội tìm việc để được gần anh, cô tự hứa với mình sẽ không gặp anh khi chưa tìm được việc làm.

* Ngày 01/ 10/ 2012

Sau một thời gian vất vả tìm việc ở Hà Nội không được, cô có nói với anh là cô định lên Lai Châu làm việc một thời gian để lấy kinh nghiệm. Hôm đó anh được nghỉ trực, tối hôm trước anh bảo với cô là trực xong anh sẽ đến chỗ cô. Sáng hôm sau, anh nhắn tin cho cô:

- Đi Hồ Gươm chơi em nhé?

- Đi Hồ Gươm chơi hả anh? Đi xe nào ấy nhỉ? Bắt xe ở đâu?

Một lúc sau:

- Thôi em ở đó đi, anh đến chỗ em.

Vậy là anh đến chỗ cô đang ở, cô định đi chợ nấu cơm cho anh ăn nhưng anh bảo không phải nấu, vất vả ra. Anh ở chỗ cô một lúc, sau đó cô và anh định xuống bệnh viện E dưới Cổ Nhuế để gặp bạn của hai người. Lúc ra bắt xe bus thì đợi mãi không có, anh và cô đành đi ăn trưa rồi mới xuống chỗ bạn. Nhưng tính ích kỷ trong cô trỗi dậy, cô muốn có không gian riêng của hai người nên phụng phịu không muốn đi.

- Giờ trưa rồi, lại xuống dưới đấy ngồi quán nước chán lắm. Hay hai đứa mình đi chơi đi?

- Đi chơi ở đâu được, trời nắng thế này. Hôm qua anh trực nữa.

- Thế thì về phòng em nghỉ trưa.

- Phòng em tí nữa có bạn em về, anh ngại lắm.

Thấy anh không đổi ý, cô lay lay tay anh:

- Đi mà, anh không thể vì em một lần được hay sao? Bạn em vừa nhắn tin bảo chiều mới về.

- Ừ, thế thì về ngủ.

Trưa hôm đó, anh lại ôm cô ngủ. Cô chỉ mong giây phút này kéo dài mãi.

* Ngày 03/ 10/ 2013

Sáng sớm anh nhắn tin cho cô hỏi cô đi chưa, thấy cô không nhắn lại. Khi anh được nghỉ trưa anh lại gọi cho cô nhưng không có ai nghe máy, anh lo lắng gọi cho Tùng (Bạn của cô và anh):

- Không biết L.D đi Lai Châu chưa? Tao nhắn tin không thấy nhắn lại và gọi điện cũng không nghe máy.

Tùng gọi cho cô nhưng cô cũng không nghe máy.

Hôm đó là ngày đầu tiên cô đi làm nên cô không cầm điện thoại theo. Tối hôm đó cô có nhắn tin lại cho anh là cô đi rồi, hôm nay cô đi làm nên không cầm máy theo. Và cô có gọi lại cho Tùng thì được Tùng kể lại:

- Đ.T gọi cho anh, nó bảo không biết em đi chưa mà nhắn tin gọi điện đều không được tưởng em giận nó điều gì nên anh gọi cho em xem thế nào.

Lúc đó cô bật khóc vì hạnh phúc, vì cô biết anh còn rất lo lắng cho cô và còn yêu cô.

*******

Thời gian sau đó, cô và anh vẫn thi thoảng nhắn tin cho nhau sau mỗi ngày làm việc vất vả. Cô luôn động viên anh cố gắng hơn trong công việc, khởi đầu bao giờ cũng khó khăn mà. Rồi một tối tháng 10, anh nhắn tin cho cô:

- Em có định trở về không?

- Thế anh có muốn em trở về không?

- Anh đang hỏi em kia mà.

- Chỉ cần anh muốn thì bất cứ khi nào em cũng sẽ trở về.

Anh không nói gì, lặng lẽ xác nhận mối quan hệ "Đã kết hôn" trên facebook với cô. Còn cô, từ lúc đó, cô luôn nói với mọi người cùng cơ quan là cô đã có chồng rồi, cô còn cho mọi người xem ảnh của anh. Cô chỉ muốn thủy chung với một mình anh, tình yêu của cô chỉ dành cho anh mà thôi.

Sau một thời gian rời xa anh, ngày 14/ 11/ 2012 cô trở về Hà Nội để dự đám cưới Thanh - Em gái anh - theo lời mời của Thanh. Trưa hôm 14/ 11 cô có gọi cho anh:

- Anh có muốn em về dự đám cưới của Thanh không?

- Em về thì cứ về, anh có nói gì đâu. Chỉ sợ em ở xa về lại vất vả.

- Vậy thì em sẽ về.

Cô xin nghỉ làm 2 ngày, bắt xe về Hà Nội cho kịp chuyến xe cuối cùng về nhà anh nhưng vẫn không kịp. 9h tối hôm đó anh gọi cho cô:

- Em có về không?

- Có.

- Em đang ở đâu?

- Em vừa về đến Hà Nội.

- Giờ không có xe về đâu, em qua tạm chỗ bạn sáng mai mà về sớm.

- Vâng.

Sáng hôm sau, cô dậy thật sớm để bắt chuyến xe sớm nhất về nhà anh cho kịp dự lễ cưới vì cô không biết mấy giờ đưa dâu cả. Khi cô chuẩn bị đi, anh gọi cho cô và bảo:

- Em đi chưa?

- Giờ em chuẩn bị đi. Em hẹn với Phong về bến xe Hà Đông rồi đi cùng luôn.

- Em đừng bắt xe ở Mỹ Đình, sẽ mất thời gian hơn. Em ra trung chuyển cầu giấy bắt xe 27 về bến xe Hà Đông cũ rồi bắt xe 78 về đường bê tông Quán Tròn.

- Vâng, em biết rồi!

Cô nghe theo sự chỉ dẫn của anh, 8h30' sáng 15/ 11/ 2012 cô cũng có mặt ở nhà anh, và được biết là 2h chiều mới đưa dâu. Không biết khi cô có mặt ở đó mẹ anh có vui hay không, chỉ biết là mẹ anh hỏi thăm cô rất nhiều, mẹ anh hỏi cô đang làm ở đâu?

- Dạ, cháu đang làm ở Lai Châu ạ.

- Xa thế kia à?

- Hì. đúng là cũng hơi xa ạ. Cháu chỉ làm một thời gian để lấy kinh nghiệm, sau đó cố gắng xin về Hà Nội làm.

- Ừ!

Khi cô ở đó, cô nhận thấy mẹ anh xem cô như con cái trong nhà, cô vui và hạnh phúc lắm!

Lúc ăn cơm trước khi đưa dâu, có rất nhiều bạn bè anh ở đó, có người thi thoảng còn đưa mắt nhìn cô. Anh Hưởng, bạn thân hồi cấp 3 của anh và có gặp cô vài lần, buông lời trêu chọc.

- Đ.T giới thiệu vợ đi còn gì nữa.

Cô nhìn anh Hưởng, ý nói anh Hưởng đừng để mọi người biết mối quan hệ của cô và anh, nhưng anh Hưởng vẫn không dừng lại.

Và anh giới thiệu để tất cả mọi người đều biết nhau:

- Đây đều là bạn cấp 3 của mình.

- Người mặc áo đen kia là Phong, ở Thái Bình, bạn đại học với mình.

- Còn bạn nữ mặc áo trắng, tóc ngắn ngồi bên cạnh bạn Phong là L.D, ở Thanh Hóa, bạn học cùng đại học và cũng là người yêu của mình.

Trước bữa ăn, mọi người có uống rượu, cô cũng không thể ngoại lệ. Lúc đó anh đã đi lại phía cô và bảo cô không uống, cô biết anh lo cho cô.

Khi nhà trai đến xin dâu, có chụp ảnh cưới với gia đình, bạn bè. Trước mặt bố mẹ, họ hàng và các bạn của anh, anh đã gọi cô lại chụp ảnh cùng anh và vợ chồng em gái anh. Cô không nghĩ anh sẽ công khai mối quan hệ của anh và cô với bạn bè ở quê anh, như vậy là anh đã muốn cho tất cả mọi người biết cô là người yêu của anh sao? Cô không biết phải diễn tả cảm xúc hiện tại của mình như thế nào, cô chỉ biết hạnh phúc đang vỡ òa trong cô. Cô yêu anh và anh cũng yêu cô, được ở bên anh, bình yên như thế. Đối với cô chỉ cần như vậy là hạnh phúc rồi!

Nhưng... Cô cũng mất anh kể từ ngày ấy.

Khi cô về Hà Nội để đón xe về nơi cô làm việc, anh ở lại lên Hà Nội sau cùng với chú. Cô không biết trong thời gian đó đã xảy ra chuyện gì, cô chỉ biết khi cô đón được xe tại bến xe Mỹ Đình cô có nhắn tin cho anh báo là cô lên xe rồi nhưng anh cũng không nhắn lại. Cô cho rằng anh đang bận thu xếp công việc gia đình và tối hoặc sáng mai anh sẽ nhắn tin hoặc gọi điện cho cô. Cô cứ chờ như vậy, chờ trong vô vọng, cả một tuần sau anh cũng không liên lạc với cô. Gần hai tuần sau khi cô từ nhà anh trở về chỗ làm, một ngày cô phát hiện ra anh đã hủy mối quan hệ "Đã kết hôn " với cô trên facebook. Cô đau khổ, không biết tại sao lại như vậy, cô không biết cô đã làm sai điều gì. Cô điên cuồng gọi điện, nhắn tin cho anh nhưng anh không nghe máy cũng không nhắn tin lại cho cô. Cô nhắn cho anh một tin nhắn rất dài, cô kể về những ngày tháng hạnh phúc cô và anh bên nhau, anh vẫn im lặng. Cuối cùng cô học cách im lặng, cô nhắn cho anh một tin, câu cuối cùng là "Chúc anh hạnh phúc", nhưng trái tim nhỏ bé của cô vẫn luôn hy vọng, hy vọng một lời giải thích từ anh. Vì cô yêu anh, yêu rất nhiều!

Những ngày sau đó, mỗi đêm cô đều nhắn tin chúc anh ngủ ngon ,và mỗi buổi sáng cô đi làm cô cũng không quên gửi đến anh một tin nhắn chào buổi sáng. Còn anh thì vẫn bặt vô âm tín.

* Ngày 02/ 12/ 2012

Như thường lệ, tối hôm trước, trước khi đi ngủ cô gửi cho anh một tin nhắn chúc ngủ ngon. Buổi sáng, khi cô tỉnh dậy, theo thói quen cô cầm vào điện thoại, có một tin nhắn, là tin nhắn của anh. Cô chưa kịp vui mừng thì dòng chữ đầu tiên đập vào mắt cô "Mình chia tay em nhé. Anh yêu một người khác rồi!", cô run rẩy nhắn lại cho anh:

- Em không tin, đó không phải là lý do.

Anh không nhắn lại, cô gọi anh lại không nghe máy. Cô cứ gọi đi gọi lại như vậy rất nhiều lần, trả lời cô chỉ có những tiếng tút dài vô vọng. Cô lại cầu cứu đến Tùng, Tùng bảo để Tùng gọi cho anh. Một lúc sau Tùng gọi lại cho cô, bảo cô gọi cho anh đi, lần này anh sẽ nghe máy. Cô gọi cho anh cùng với những tiếng nức nở không ngừng.

- Anh à!

- Em nói đi.

- Tại sao lại thế? Em không chấp nhận như thế? Hôm trước anh còn giới thiệu với mọi người em là người yêu của anh kia mà. Tất cả vẫn bình thường kia mà?

- Anh có nói với em là bình thường à?!

- Anh à! Hôm nay em về, em về với anh, em muốn gặp anh.

- Em đừng về, không phải về đâu, về cũng không giải quyết được gì.

- Anh à!

- Anh phải vào làm rồi, lúc khác nói chuyện.

Sáng hôm ấy, cô đi làm mà lúc nào cũng thẩn thờ như kẻ không hồn, cô chỉ mong nhanh đến tối để gọi cho anh.

Tối đến, cô gọi cho anh nhưng anh lại tiếp tục không nghe máy, từng hồi chuông đổ dài khiến trái tim cô nhói đau. Cô lại gọi cho Tùng, Tùng có nói với cô:

- Anh nói chuyện với Đ.T rồi, không phải là nó có người khác. Lý do thì có lẽ nên để nó tự nói cho em sẽ tốt hơn.

- Anh nói cho em biết đi, anh ấy sẽ không nói đâu. Em gọi cho anh ấy không được.

- Anh nói cho em nhưng em phải hứa với anh, không được nói là anh nói, anh không muốn mất đi tình bạn với Đ.T.

- Vâng, anh nói đi.

- Đ.T nó cũng có nhiều cái khó xử lắm, nó yêu em nhưng nó không biết phải làm thế nào. Cứ mỗi lần về nhà là gia đình lại nói này, nói nọ khiến nó chán nản. Em cũng nên hiểu cho nó!

- Vâng, em biết rồi. Cảm ơn anh!

Vậy là vì gia đình anh không thích cô ư? Tại sao lại thế chứ? Mẹ anh biết cô từ khi cô và anh mới yêu nhau kia mà?

Cô gọi điện nói chuyện với cô Nga, với Huyền (Bạn học cùng đại học với cô, đang làm ở Hà Nội), cô nói với họ là cô và anh kết thúc rồi, nếu vì lý do gia đình anh thì cô sẽ ra đi, nhưng cô rất buồn, tại sao anh không nói với cô để hai đứa tìm cách giải quyết chứ? Cô cố gắng ngăn dòng nước mắt không rơi nhưng không được.

Đêm hôm đó, cô đi lang thang ở ngoài đường, dưới cái lạnh đầu đông, vẫn cố gắng gọi cho anh để mong từ anh một lý do chính đáng. Cuối cùng anh đã nghe máy, cô đã khóc rất nhiều, khóc đến nỗi không thể nói thành lời.

- Em đang ở đâu?

- (...)

- Em đang ở đâu hả?

- Em đang ở ngoài đường, ở đây lạnh lắm!

- Ngoài đường ở đâu?

- Ở chỗ em làm.

- Đi về phòng đi.

- Em không về đâu, em muốn về với anh.

- Về phòng ngủ đi em, xem như chưa có chuyện gì xảy ra.

- Em sợ lắm.

- Về phòng đi, nghe anh. Anh xin lỗi, xem như anh chưa nói gì, chúng ta sẽ bắt đầu lại.

- Hứa với em, đừng rời xa em. Đừng bỏ mặc em một mình.

- Ừ! Về đi, về đến phòng thì gọi báo cho anh. Anh đợi em về đến phòng anh sẽ ngủ.

Một lúc sau:

- Em về đến phòng rồi anh ạ.

- Ừ! Em ngủ đi nhé, anh cũng ngủ đây. Mai anh trực.

-Vâng!

Cô nằm trằn trọc mãi, cuối cùng cũng thiếp vào giấc ngủ đầy mộng mị.

Ngày hôm sau cô thức dậy đi làm với con mắt sưng lên vì khóc quá nhiều, cô luôn tránh ánh nhìn của mọi người, vẫn cười nói với mọi người. Cô là vậy, không bao giờ thể hiện cho mọi người biết là cô có chuyện, cô luôn tỏ thái độ là "Mọi chuyện đều ổn", vì vậy, những người ở cùng phòng với cô không ai biết là cô đang có chuyện rất rất buồn.

Tối cô lại nhắn tin chúc anh ngủ ngon, anh không nhắn lại. Sáng mai cô lại nhắn cho anh một tin chào ngày mới, nhưng điện thoại của cô vẫn không có hồi âm.

Hôm đó, cô đến cơ quan xin nghỉ việc, đó là ngày 04/ 12/ 2012!

********

Cô trở về Hà Nội là một buổi trưa ngày 06/ 12/ 2012, Hà Nội mùa này đang se lạnh rồi. Về đến nơi, tắm rửa thay quần áo xong, cô tức tốc bắt xe bus đến Bệnh viện Đại học Y Hà Nội để tìm anh. Trước khi đi, cô có nhắn cho anh một tin "Em đang đến chỗ anh làm, em ngồi ở ghế đá gần bến xe bus, anh tan làm thì ra đó gặp em được không?". Cô đến ghế đá gần bến xe bus Đại Học Y Hà Nội để đợi anh, đôi mắt vô hồn nhìn vào không gian trước mặt. 5h chiều, cô lại nhắn cho anh " Em đợi anh ở đây, không gặp được anh em sẽ không về", anh vẫn không trả lời cô. Một lúc sau, cô gọi cho anh, sau nhiều lần cố gắng thì anh đã nghe máy.

- Anh đang ở đâu rồi?

- Em về đi.

- Không em muốn gặp anh.

- Anh xuống Hà Đông đi đá bóng rồi.

- Thì ra người lúc nãy em nhìn thấy đúng là anh thật sao? Tại sao anh không lại gặp em?

- Anh không muốn gặp em! Đừng gọi cho anh nữa, anh sẽ không nghe máy đâu?

Tút... tút... tút...

Cô cố gắng gọi lại, trả lời cô là tiếng nói ngọt ngào " Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được...". Trời Hà Nội đang tối dần, không khí lạnh bắt đầu ngấm vào người cô, cô lạnh lắm, cơ thể nhỏ bé của cô run lên từng hồi. Nhưng cái lạnh ấy không bằng cái lạnh trong tim cô, cô ngồi đó, hai tay ôm lấy cơ thể mình khóc không thành tiếng. Anh đã bỏ mặc cô bơ vơ một mình ở đất Hà Nội rộng lớn ấy trong một buổi tối mùa đông lạnh giá.

Cùng lúc ấy, Huyền được Tùng thông báo là cô đang ở Hà Nội, sau khi đi làm về đã gọi điện cho cô, cô đã không nghe máy vì cô không muốn bạn bè nhìn thấy bộ dạng của cô lúc này. Tùng gọi cho cô, bảo với cô rằng Huyền đang đến chỗ cô, cô đừng đi đâu cả, và hãy nghe máy của Huyền đi. Cuối cùng Huyền đã tìm thấy cô ở nơi cô ngồi đợi anh, Huyền ôm lấy cô và bảo "Muốn khóc thì hãy khóc đi, và chỉ khóc một lần này nữa thôi rồi mạnh mẽ lên ngốc ạ!", cô đã khóc, khóc như chưa từng được khóc, cô chỉ muốn gặp anh thôi. Một lúc sau Tùng cũng đến nơi, Tùng và Huyền ngồi đó với cô rất lâu, cố gắng khuyên cô về chỗ Huyền ngủ. Cô bảo cô không muốn về, cô phải ngồi đó đợi anh. Cô ương bướng đến mức Tùng phải gắt lên " Em có ngồi đây cả đem thì Đ.T nó cũng không ra đâu, nó mà ra thì đã ra rồi. Em về chỗ Huyền đi, mai mấy đứa con trai bọn anh hẹn Đ.T ra đây uống nước, lúc đó em đến, nó muốn trốn cũng không được. Ngày mai 2 đứa hãy nói chuyện thẳng thắn với nhau một lần cho dứt khoát đi". Lúc đó cô mới đồng ý về cùng Huyền. Một cô gái vô tư, luôn cười nói, trêu chọc mọi người giờ đây không còn sức sống nữa rồi, trái tim cô đã chết thật rồi!

Ngày hôm sau, cô đến Đại học Y Hà Nội gặp Phong, Tùng, Cường (Tất cả đều là những người bạn của cô và anh) như dự định hôm qua, nhưng anh vẫn tránh mặt, anh không muốn gặp cô. Tại sao anh lại làm như thế? Anh sợ gặp cô thì không thể dứt khoát được hay là anh chán ghét cô đến mức không muốn gặp cô thêm một lần nào nữa?

Khi màn đêm buông xuống, Phong và Tùng không thể ở bên cô được nữa, mọi người còn có công việc của mình, Phong phải vào trực, còn Tùng thì phải về Ninh Bình trong hôm nay. Chỉ còn Cường ở lại bên cô, Cường đã động viên cô rất nhiều " Mày phải mạnh mẽ lên, bây giờ mày chỉ có hai sự lựa chọn. Hoặc là đứng lên đi tiếp, cắt đứt tất cả liên lạc với Đ.T, đổi số luôn đi cũng được. Hoặc là mày cứ tự làm khổ mày, cứ chìm đắm trong đau khổ như vậy. Mày chọn đi.", " Mày có biết Đ.T từng nói với bọn tao gì không? Nó nói: Ước gì sau này lấy được cô vợ Hà Nội như chú nó thì sướng. Nó đang còn mơ ước xa vời lắm. Hơn nữa nó lại là một thằng đàn ông thiên về gia đình, lại không có lập trường. Nó đã quyết định như vậy, mày có thể thay đổi được gì không?". Cô không biết Cường chỉ nói những lời đó để động viên cô hay đó là sự thật. Cô chỉ biết, cô đã thực sự mất anh, điều duy nhất bây giờ cô có thể làm là rời xa anh để anh có thể thực hiện được ước mơ của mình.

Tối hôm đó cô gửi cho anh một tin nhắn " Nếu anh là một người đàn ông có lập trường thì hãy tự tìm cho mình một lý do. Nếu không thể tìm được lý do cho chính mình thì chúc anh hạnh phúc!". Và lần này anh đã nhắn lại cho cô " Lý do thì vô kể em à, Anh chỉ muốn chúng ta dừng lại thôi, mình chia tay đi!". Lúc đó là 21:01:21 07/ 12/ 2012, Hà Nội se lạnh với những hạt mưa lất phất rơi!

Sưu tầm

Đơn Giản Vì Em Yêu Anh

No comments :
"Tình yêu con gái như ánh pha lê, rất sáng trong cũng rất mong manh, anh yêu hỡi nếu yêu em rồi xin đừng làm mưa trên mắt em..."

***



Một hồi chuông thật dài cô mới choàng tỉnh dậy, vớ cái điện thoại trên đầu giường, nheo đôi mắt lèm nhèm của sáng sớm vào màn hình sáng trưng hiện rõ ảnh của anh. Là anh gọi, trong lòng cô thoáng chút nhẹ nhõm, vui mừng đến lạ, nhưng cô dối lòng mình, kiêu căng nhấn vào nút từ chối. Rồi cô buông một hơi thở dài, ném điện thoại xuống nệm rồi ngủ tiếp.

Chuông điện thoại lại reo, lần 2, lần 3, rồi lần 4, bỗng tim cô dồn dập những nhịp đập gấp gáp và mạnh bạo hơn, nhưng tính cô là thế, muốn nghe máy, nhưng chỉ vì cái tính trẻ con, cô tắt phụp máy đi, tắt luôn cả nguồn điện thoại rồi vờ yên lòng nhắm mắt ngủ tiếp. Với suy nghĩ thoáng trẻ con, thoáng người lớn, mới 5h sáng thôi mà, làm gì mà gọi sớm thế, kèm theo đó là sự hồi tưởng lại sự giận hờn đến tột đỉnh của cô suốt cả ngày hôm qua với anh. Nghĩ đến đó thôi, cô lại ôm con gấu bông anh tặng vào noel của 2 năm trước và chìm nghỉm và giấc ngủ lúc nào không biết, cô ngủ để nối lại giấc mơ bị đứt quãng bởi cuộc gọi của anh.

- My ơi?

- ơi.

- anh Kỷ bảo đang đứng trước cổng ký túc xá đợi mày kìa!

- cái gì???. Lần này lại là cái Hương, bạn cùng phòng với nó. Không cần chuông điện thoại hay gáo nước lạnh nữa, chỉ thế thôi, chừng ấy đủ để cô phải tự giật thót cả người lên, tỉnh bơ như chim sáo.

Bật người ngồi dậy, cô vù đầu, dứt tóc, không biết chuyện gì đang xảy ra, và mình phải làm như thế nào sau đó. Cô nghĩ thầm, chắc không gọi được cho mình nên mới gọi cho bạn mình đây. Vẫn tiếng chuông ấy, anh lại gọi, cô vội nghe máy, với hai chữ "a lô" nặng trĩu như một bao tải cát. Đầu dây bên kia anh thở phào nhẹ nhõm và nở nụ cười mệt mỏi, cô cảm nhận được điều đó từ anh, bởi không chỉ riêng một lần, mà anh luôn như thế suốt mấy năm trời họ yêu nhau.

- Anh gọi tôi làm gì, anh bị hâm à, anh bị làm sao thế hả, tự nhiên ra đây làm gì?. Một loạt câu hỏi, tỏ rõ sự trách cứ cứ thế tuôn ra từ miệng cô. Cô hiểu chứ, biết chứ, lo lắng lắm chứ, anh mệt mỏi lắm, suy nghĩ nhiều chuyện lắm và cũng thương cô nhiều lắm. Nhưng cũng chỉ vì yêu cô quá nhiều nên anh mới phải vất vả bắt chuyện xe cuối cùng trong đêm từ Nghệ An ra Hà Nội để kịp thực hiện lời hứa ra ăn rằm với cô.

- Em, em ra gặp anh đi, một lần này nữa thôi, em nhé, anh đợi em ở điểm xe bus anh vẫn thường ngồi nhé, anh đợi em. Giọng điệu cầu thiết kèm sự mệt mỏi của anh làm cô thương anh nhiều hơn, nhưng chỉ vì sự bướng bỉnh và ưng nghạnh của cô mà cô thản nhiên đáp lại anh

- Anh về đi, tôi không gặp anh nữa đâu, mình không còn gì để nói nữa cả. Cô tắt máy đi mà không cho anh nói tiếp những lời năn nỉ, tỉ tê sau đó.

Và màn hình lại sáng, anh lại gọi.

- Tôi đã bảo anh về đi rồi cơ mà, gọi lại làm gì nữa, tôi không ra gặp anh đâu. Cô nói trong muôn vàn sự bực tức.

- Anh xin em đó, em gặp anh nốt lần này thôi, nói với em mấy câu rồi anh sẽ về, giờ anh đang bị gãy chân rồi đây, đau lắm em à,em ra gặp anh nhé, máy anh sắp hết pin rồi.

Nói đến đó thôi, tình yêu thương của cô dành cho anh lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Và cứ thế nó cuốn cô theo những dòng suy nghĩ vẩn vơ, không biết anh có bị làm sao không, có đau lắm không. Những ý nghĩ đó đã thôi thúc cô phải nhanh chóng đi gặp anh, mặc dù lòng cô đang giận anh lắm.

Ý nghĩ đầu tiên chợt lóe ra trong đầu cô trước khi đi gặp anh, là phải đưa anh đi bệnh viện và khám cái chân của anh đã, rồi sau đó là sẽ tính chuyện với anh về chuyện của ngày hôm qua.

Không khí sáng sớm bình minh dễ chịu thật, cô cứ muốn miên man theo làn gió nhẹ rồi hít hà thật sâu cái tinh khôi, trong lành của sáng sớm. Khoảng cách từ chỗ cô ở ra chỗ anh ngồi thật sự là không quá xa, nhưng cô vẫn muốn tranh thủ cái thời khắc của sáng sớm, hít một hơi thật sâu, để lấy hết mình tĩnh, nói chuyện với anh một lần ra trò. Trước khi gặp, cô nghĩ bụng, mình phải "vênh" cái mặt lên thật lạnh nhạt và tỏ vẻ bất cần với anh, nhưng không hiểu sao khi nhìn thấy anh ngồi một mình ở điểm dừng xe bus, nhìn mới đáng thương làm sao, chân cô bỗng chùng lại, mềm nhũn ra và rụt lại bước chân đang tiến về phía trước.

Từ xa anh trông thấy cô, mặt anh bỗng tươi roi rói, nở một nụ cười tươi như nắng sớm, rồi cố chạy thật nhanh đến bên cô, mặc cho chân vẫn chấm phẩy từng bước nặng nhọc. Và lúc này đây, Cô như chết lặng khi anh dám dang tay ra và ôm cô thật chặt ngay giữa chốn đông người.

Mặc dù không muốn, nhưng cô vẫn đẩy anh ra, đập mạnh vào ngực anh mà mắng lấy mắng để. Trông mặt anh lúc ấy cứ nghệt ra như con bê bị lạc mất mẹ, buồn cười không chịu được, nhưng cô vẫn cố dấu, dấu đi nụ cười đầy sự nũng nịu và quay mặt đi về hướng khác. Anh chạy theo nắm lấy bàn tay bé nhỏ và mềm yếu của cô, họ băng qua con đường nơi thủ đô tấp nập những dòng xe và ngồi lại ở một ghế đá dưới nhiều cây xanh trong khu chung cư gần đó.

Bắt đầu rồi đây, vẻ mặt cô đầy sự nghiêm nghị, nhìn thẳng về một hướng mà không phải anh. Anh không nói gì, chỉ biết vuốt mặt rồi thở dài, anh ném những hơi thở dài nặng nhọc mà không nói gì với cô. Bực quá, cô vùng vằng ngồi dậy.

- Anh không nói thì em đi về. Những bước chân giận dỗi cứ thế theo cô bước đi một đoạn khá dài.

- Em, từ từ nghe anh nói đã, anh đã bắt đầu nói đâu, giờ mình ngồi lại để anh nói em nghe.

Cô ngoan cố và cương quyết không nghe nữa, họ đứng bên vệ đường và đối khẩu một hồi lâu, nhưng vì nét mặt đáng thương đầy sự năn nỉ của anh đã làm cô phải phải chịu thua anh, theo chân anh ngồi lại ghế đá.

- Anh không phải ra đây để giải thích với em chuyện hôm qua, nhưng anh muốn nói lời xin lỗi em, thật sự xin lỗi em, em yêu, đừng giận anh có được không, nốt hôm nay thôi, anh sẽ ra đi và không dám cầu xin sự tha thứ của em thêm một lần nào nữa. Bởi vì trong thâm tâm của anh, trong tận sâu trái tim anh, anh cũng chỉ yêu mình em, chỉ có một mình em thôi, em vẫn là người con gái đẹp nhất trong lòng anh.

- Được rồi, anh yêu em chứ gì, vậy thì những dòng tin nhắn trên facebook, anh nói anh yêu em, anh tin em, anh nhớ em, anh phải cưới em sớm, anh muốn được ngắm em mỗi ngày... anh nói với người con gái khác như thế thì sao. Giờ anh lại quay sang nói với em là yêu em, anh không tự thấy ghê tởm cho chính bản thân mình hay sao.... Giọng cô đầy sự bực tức và khó chịu.

- Nhưng đó chỉ là những dòng tin nhắn trêu đùa trên mạng, chứ anh chưa bao giờ gặp người ta, và thời gian đó em không nói chuyện với anh, nên anh mới như thế.

- Anh chưa gặp họ bao giờ, nhưng chẳng phải anh đã có quá nhiều kế hoạch trước khi gặp họ còn gì, anh sẽ vào trong đó tổ chức sinh nhật chung với họ, mua giày cho họ, đưa họ đi chơi, cà phê, trà sữa, rồi thưa chuyện với ba mẹ họ luôn còn gì...cô như thắng thế và bật lại những gì anh nói.

- Tất cả là tại em, tại em không nói chuyện với anh, làm anh thấy trống vắng nên anh mới thế, em phải nhìn vào thực tế mà sống, thực tế là anh yêu em, và giờ đây anh đang ở Hà Nội với em, chứ không phải là vào miền nam với họ...

Cảm thấy mệt mỏi và chán chường khi hai đứa cứ ngồi đấu khẩu với nhau như hai thằng kẻ thù, đầu cô sắp nổ tung lên, cô muốn phát điên lên vì càng nói mọi chuyện càng không thể kết thúc, anh đã nhường cô, nhưng cô chưa thể chấp nhận được anh trong lúc đó. Suốt 4 giờ đồng hồ, hết cãi nhau rồi lại nói khích, nói xoáy nhau, mặt trời cũng đã lên cao, cái nắng gay gắt của những ngày đầu thu đã thay chỗ cho bình minh và xóa đi sương sớm, cô mệt mỏi tưởng chừng như muốn ngã gục xuống ghế, cô mất hết sức lực, cảm thấy vô cùng khó thở. Và cũng vì sự kiêu căng và lạnh nhạt của cô đã làm cô quên béng đi mất cái dự tính ban đầu trước khi gặp anh. Chân anh chắc còn đau lắm, nhìn người anh mệt lắm, bảo anh đi khám, nhưng anh nhất quyết phải ở bên cô. Không còn cách nào khác, cô cho anh vào phòng để nằm nghỉ, rồi cô sẽ đi chợ về làm cơm cho cả phòng và anh. Mặc dù khi cô phát hiện ra anh phản bội cô, lăng nhăng với người khác, cô cũng đã tự hứa sẽ không bao giờ tha thứ cho những lỗi lầm của anh, và sẽ không thể yêu thương nổi một người như anh nữa, và tất nhiên rồi, cô đã khóc, khóc rất nhiều ở ngày trước đó, khóc đến không thể nói được, khóc đến sương húp cả 2 mắt, khóc đến bỏ bữa cả ngày vì không thể nuốt nổi, và cô khóc cho sự tổn thương quá lớn của mình, khóc cho sự mềm yếu và ngốc nghếch của chính bản thân. Bởi kể từ khi quen và yêu anh, cô đã phải chịu đựng rất nhiều "cú sốc". Anh đã gây ra cho cô quá nhiều nghiệp chướng trong cuộc đời ấy. Và cô cũng đã ngu ngốc khi đặt trọn niềm tin vào một người con trai như thế, một niềm tin tuyệt đối, không chút do dự và tính toán. Để rồi từ đó cô nhân lại cho mình bao nhiêu là nỗi buồn và nước mắt. Cô đã phải tự mình vượt qua những cấp độ của tổn thương, buồn, khóc, im lặng, không quan tâm, cười nhạt...

Bữa cơm trưa hôm đó cũng đơn giản lăm, đạm bạc lắm, nhưng toàn bộ là do cô làm, nó không ngon, không hấp dẫn như những lần trước đó cô từng làm, nhưng mọi người quay quần bên nhau, vui vẻ ngày rằm tháng 7. Cô quên đi những giận hờn trước đó và cho anh cảm giác thoải mái đến lạ.

Rồi cứ thế mọi chuyện cũng qua đi, và cô lại vui vẻ với anh như chưa có chuyện gì xảy ra trước đó, họ lại yêu nhau đến nồng nàn và cháy bỏng nhiệt huyết và hết mình.

Mọi việc đã xong xuôi, anh dẫn cô ra công viên gần đó, họ ngồi bên nhau, cùng lật lại những chuyện cũ, những khó khăn mà cả hai đứa đều phải vượt qua trong nhưng năm tháng yêu nhau. Ngày anh ngỏ lời yêu cô, cô còn trẻ con lắm, chưa biết gì hết, một thời gian rất lâu sau đó cô nhận lời yêu anh, và kể từ lúc đó cho tới bây giờ là ba hay bốn năm, cô cũng không nhớ rõ nữa. Ngần ấy thời gian thôi, nhưng họ đã có quá nhiều kỷ niệm với nhau, những khó khăn, bao sóng gió, mà nghĩ lại họ vẫn thấy nó mới tinh, giống như ngày hôm qua vậy.

Anh mỉm cười hạnh phúc, khi cô vẫn yêu anh, và trải qua bao nhiêu là khó khăn. Tốt nghiệp ra trường, anh phải rong ruổi, chạy vạy khắp các tỉnh miền bắc để xin việc, với mong muốn được ở gần cô hơn, dạo ấy anh khó khăn lắm, ra trường nhưng chưa xin được việc, tiền thì lại không có, nhưng anh vẫn cố bám trụ tại thủ đô. Rồi anh lại đón cô vào mỗi chiều tan học, họ cùng nhau đạp xe trên phố phường Hà Nội, và dừng lại bên vệ đường với những bánh khoai, bánh ngô. Đơn giản lắm, chỉ chiếc xe đạp thôi, nhưng nó đã đưa anh và cô đi được rất nhiều nơi,cảm nhận sự thư thái, thong thả, không vội vàng hối hả. Đi bên anh, cô quên đi cảm giác mệt mỏi sau những buổi học căng thẳng, có anh ở bên cô vơi dần đi cảm giác nhớ nhà luôn thường trực. Rồi cho đến lúc anh xin được việc làm ở gần chỗ cô. Chỉ là công việc tạm thời thôi, nhưng để được bên cô và cho cô cảm giác yên bình thật sự, anh chấp nhận đánh đổi tất cả. Anh đi làm, và cô mang cơm đến chỗ làm cho anh mỗi lúc đi học. Thương anh lắm, nhưng phải biết làm sao, vì anh thuê trọ ở gần chỗ làm, cô lại ở cách xa trường, hai người ở không gần nhau, nhưng chỗ anh làm lại là con đường cô đi học. Để anh phải đợi cơm trưa đến lúc cô đi học, nhưng anh vẫn đợi, mặc dù dạ dày anh đang biểu tình mạnh mẽ lắm. Anh đợi để được thưởng thức những món ăn cô nấu, nó không đơn giản là món ăn, mà trong đó có tất cả tình yêu thương và sự quan tâm cô dành cho anh...

Bao nhiêu biến cố của cuộc đời cứ thế tiếp tục thi nhau chạy đến, hết chuyện công việc thì đến chuyện của hai đứa. Bởi tình yêu của cô và anh không được mọi người chấp nhận, lý do gì thì nó lại không quan trọng nữa, quan trọng là họ đã yêu nhau trong muôn vàn sự cấm đoán... nghĩ lại tất cả những gì đã qua và cả chuyện vừa xảy ra hôm qua, bất chợt anh đặt tay lên đôi vai bé nhỏ của cô và nhìn sâu vào tận đáy đôi mắt ấy.

- Xuka, sau những chuyện đã xảy ra như thế, khó khăn nhiều như thế, sao em vẫn tha thứ cho anh, vẫn yêu anh và cùng anh vượt qua

Cô vùi đầu vào ngực anh thủ thỉ

- Ngốc à, chỉ đơn giản vì em yêu anh.

Rồi mọi việc cũng đã qua, tất cả lại trở về quỹ đạo, và họ đã vượt qua hết, và yêu nhau đã mấy mùa đông. Anh đã tìm được con đường sự nghiệp cho anh, tuy hai người xa nhau hàng tram km nhưng họ vẫn yêu nhau, vẫn chung thủy và dành tình yêu nồng nàn nhất cho nhau, anh cũng có công việc ổn định, cô cũng cố gắng học thật tốt. Mấy tháng mới gặp nhau một lần, nhưng điều đó không có nghĩa là họ xa nhau, khoảng cách không là gì cả nếu hai người vẫn luôn hướng về nhau, thuộc về nhau...

Nói hết chuyện này sang chuyện khác, chuyện trên trời, dưới đất, những khó khăn và ước mơ, dự định của tương lai, những điều hai đứa cần phải cố gắng, chuyển chủ đề liên tục, nhưng rồi anh cũng phải chia tay cô, chia tay mảnh đất ồn ào của phố thị và về với những công việc đang bỏ dở của mình.

- Anh lên xe về rồi nhé xuka, nhớ em khiếp, yêu em nhiều lắm lắm.

tin nhắn yêu thương anh gửi cho cô làm cô như muốn vỡ òa khóc nức nở, nhưng vì cô hiểu hơn ai hết, cô cũng yêu anh rất nhiều.

Trở về phòng nằm chờ cuộc gọi từ anh, nhưng không thấy, máy anh hết pin, cô chờ trong vô vọng. Cô lại khóc, khóc nhiều lắm, khóc như bị ai đó bắt nạt rồi đánh cho thật đau, nhưng không, cô đau ở trong lòng, cô lo lắng cho anh. Anh đã phải xa cô hàng trăm km, 1h sáng ngày hôm sau anh mới mệt mỏi lết từng bước chân đã mỏi rũ trở về phòng, anh gọi cô trong cơn nấc nghẹn ngào không thành tiếng của cô. Họ trao cho nhau những lời hỏi thăm, lo lắng, quan tâm, những lời nói yêu thương mà ngọt ngào dịu nhẹ.

Nốt lần này thôi anh nhé, em sẽ không khóc vì nhớ anh, không khóc vì lo cho anh nữa đâu, anh đừng làm em khóc một lần nào nữa nhé, trái tim em nhỏ bé quá chừng và mong manh lắm rồi. Nhưng không, cô vẫn khóc, khóc nhiều lắm, khóc khi anh uống rượu nhiều, khóc khi anh đi nhậu về khuya, khóc khi anh mắng cô vì lo lắng, và khóc vì nhiều lý do quá dở hơi và trẻ con của cô. Cô khóc nhiều, lo lắng nhiều,tất cả cũng chỉ vì cô yêu anh, và cảm động vì tình yêu anh dành cho cô. Những lúc như thế cô toàn bị anh cốc đầu.

- Trẻ con quá, khóc nhè suốt à, anh chỉ yêu một mình em cho đến chết thì thôi ngốc yêu à, đừng khóc nữa nhé, anh thương.

Cô bĩu môi nũng nịu và hồn nhiên đáp trả

- Tại người ta lo cho anh chứ bộ.

- Sao lại lo cho anh?

- Đơn giản vì em yêu anh.

Rồi anh ôm cô vào lòng, như trời mây ấm áp, "yên tâm đi nhé, ngốc của anh, anh sẽ là bầu trời che chắn và quan tâm cho mảnh đất bé nhỏ này của anh, yêu em nhiều lắm". Cô cảm thấy thật yên bình và hạnh phúc trong vòng tay che chở của anh. Họ sẽ luôn yêu nhau và xây đắp cho tương lai và hạnh phúc.

Khi được sống với tình yêu thật sự, ta mới cảm thấy cuộc sống này có rất nhiều những điều tuyệt vời, nó làm ta thấy yêu đời, yêu người hơn và cảm thấy đáng sống, đang trân trọng những gì mình đang có. Mọi chuyện rồi sẽ qua hết, phải không?...

Sưu tầm